Khánh Thi: “Mẹ Ốc Thanh Vân đem bé yêu đến thăm mẹ Kubi.Thăm bé mà mẹ Kubi được Ốc Mama tặng đồ nữa nha.Thanks em yêu nhiều !”.
Khánh Thi: “Mẹ Ốc Thanh Vân đem bé yêu đến thăm mẹ Kubi. Thăm bé mà mẹ Kubi được Ốc Mama tặng đồ nữa nha. Thanks em yêu nhiều !”
Đan Lê: “Chưa bao giờ có một chuyến di cư dài kỳ và toàn diện đến thế. Cả gia đình 6 thành viên tha nhau đi qua 2 tháng với 2 lần chuyển nhà và vài lần khách sạn, từ Hà Nội, Sài Gòn rồi Singapo, Sài Gòn, lại Hà Nội. Đi đến đâu cũng như một cơn bão ồn ào, nhiêu kê.Ban đầu cứ nghĩ rằng chỉ cần gần nhau là đủ. Có mẹ có con, có vợ có chồng dù tạm bợ một chút, vất vưởng một chút nhưng đâu đâu cũng là nhà. Nhưng rồi mới biết có một nỗi nhớ, nỗi nhớ với chính ngôi nhà của mình. Nơi mình vẫn tưởng đơn giản chỉ là chỗ ở cuối cùng lại có hấp lực để nóng lòng quay về.
…Về đến ngôi nhà thân yêu! Được tắm bằng cái vòi sen mình thích, loại xà phòng vẫn dùng, được nằm trên tấm đệm quen thuộc, chiếc gối êm vừa đủ thấy cuộc đời sao mà khoan khoái. Thế đấy, những đồ vật, khi đã trở thành thói quen và tạo nên tổ ấm thì dẫu khách sạn 5 sao cũng có khi không bì được.Ps: Giờ thì nỗi nhớ nhà đã được khoả lấp và bắt đầu chuyển sang nỗi nhớ chủ nhà. Định luật bảo toàn năng lượng: Năng lượng không tự sinh ra cũng không tự nhiên mất đi mà chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác hay chuyền từ vật này sang vật khác.”
Đặng Thu Thảo: “Hình ảnh trong chuyến đi tặng quà cho các em thiếu nhi tại Trung tâm từ thiện xã hội Phật Quang hôm nay. “
Kasim Hoàng Vũ: “Con đã có được biệt thự đẹp nhất từ 15 năm trước Má đã xây cho con ngay khu Furama Resort Đà Nẵng, Con đã có xe tiền tỷ khi bước chân vào Sài Gòn chưa đầy một năm và Má cũng mua cho con….
Má nhiều khi lại hỏi con, Sao con không quan tâm đến điều đó, sao con ko mặn mà với biệt thự của con, sao con không lái xe hơi của con khi cả con đi uống cafe. Má ơi. Người phụ nữ tuyệt vời, người phụ nữ cao quý nhất của đời con, Má mới là điều Quý Giá nhất, Má mới là niềm Kiêu hãnh nhất của Cuộc đời con chứ ko phải những thứ phù phiếm xa hoa đó.
Vì ngay từ nhỏ, những phú quí vinh hoa con nào đâu màng tới, cái con nghĩ tới là khiến Má được hạnh phúc, Má được sự An lành và An nhàn trong cuộc sống. Một người con ko làm được điều đó thì chết khuất đi chứ ở đó làm gì mà nghĩ đến nhà lầu xe hơi….Má đã vì con mà đã gạt đi hạnh phúc riêng tư của mình, Má thà lặng lẽ đơn côi trong căn nhà để chỉ dành hết tình yêu thương, hết sự chăm sóc và chở che cho con…..
Con đã nhiều lần mạnh dạn khuyên Má bước thêm bước nữa để Má có niềm hạnh phúc riêng của mình, nhưng Má luôn gạt bỏ vì Má sợ khi có người đàn ông khác họ không thương Sim con của Má….Ôi Má ơi…Con đền đáp sao đây cho hết nỗi lòng của Má…. Nước mắt cứ chảy dài thế này Má ơi.”
Lã Thanh Huyền: “Chum cười xinh mami seo-phi nào! – Thôi hôm nay Chum không có nhã hứng lên hình đâu. – Sao thế? – Hôm nay Chum mún ngồi cafe yên tĩnh, mami quấy quá đi.”
Vợ Lý Hải – Minh Hà: “Đại gia đình nhà chồng Hà đông vui không này vậy chứ chưa đủ đâu. Cả nhà mà vào chụp hết thì không đủ chỗ đứng”
Ngô Thanh Vân: “Có hai con người trong tôi quá rõ rệt. Một cứng đầu khi làm việc và một mềm mại khi yêu thương !”
Văn Mai Hương: “Kẻ thù cũng giống như căn bệnh vậy. Khi nó tới nhất định phải đối mặt. Để xem số ai cao hơn”
“Nếu 1 ai đó làm chậm bước chân của bạn … thì hãy nhẹ nhàng rẽ sang hướng khác hoặc tát nhẹ cho họ 1 phát”Xuân Hinh: “Đố mọi người đây là con của Xuân Hinh hay Hồng Vân?”































